vpbach2768
25-12-2008, 08:51 AM
Anh ṃ cua cua chị ṃ cua
Cua chỗ muốn ṃ, ṃ chỗ muốn cua
Cây Dâm Bụt dâm cành Dâm Bụt
Bụt sao lại dâm, dâm sao lại Bụt
Thầy sinh vật vật cô sinh vật
Vật ở chỗ sinh sinh ở chỗ vật
Anh tiểu thương thương cô tiểu thương
Thương ở chỗ tiểu, tiểu ở chỗ thương
Đến Củ Chi - Gặp gái Củ Chi - Chỉ Cu anh- Hỏi Củ Chi ?
Trai cố đô đố cô t́m cố đô
Đêm Thủ Đức thức đủ năm canh
Trai Móng Cái, ḍm cái móng, bảo móng cái
Trai Cửu Long, lỏng cu, bảo củ long
Con trai (đèo) Cù Mông, chỉ mồng cu, hỏi... cù mông ?
Ngày uống trà thái đức
Đêm th́ nằm thức đái
Chú phỉnh" tôi rồi "chính phủ" ơi,
"Chiến khu" đông lúa "chú khiên" rồi
"Thi đua" sao cứ "thua đi" măi
"Kháng chiến" lâu rồi "khiến chán" thôi
Cái biệt thự này bư thiệt
Bà xẩm đang bầm xă
Thầy giáo đang tháo giày
Đêm ba mươi thầy giáo tháo giày đi chợ Tết,
Sáng mồng một giáo chức dứt cháo đón xuân sang.
Ngày xưa Trạng Quỳnh nhà ta đă từng bị một câu đối làm cho mất điện toàn fần, câu đối đo do Đoàn Thị Điểm ra là: "Da trắng vỗ b́ bạch". Câu này tuy Trạng Quỳnh không đối được nhưng không hẳn là câu đối khó nhất. Sau này đă có người đối lại là "Rừng sâu mưa lâm thâm". Vế đối này chỉnh về ư nhưng chưa chỉnh về thanh. C̣n câu đối khó nhất của Đoàn Thị Điểm ra là câu này cơ
Lên phố Mía gặp cô hàng mật lấy tay kẹo lại hỏi thăm đường
Xin được đối là:
"Xuống nông TẰM, thấy nàng dệt LỤA mắt buồn TƠ tưởng ngày hoa GẤM
Cua chỗ muốn ṃ, ṃ chỗ muốn cua
Cây Dâm Bụt dâm cành Dâm Bụt
Bụt sao lại dâm, dâm sao lại Bụt
Thầy sinh vật vật cô sinh vật
Vật ở chỗ sinh sinh ở chỗ vật
Anh tiểu thương thương cô tiểu thương
Thương ở chỗ tiểu, tiểu ở chỗ thương
Đến Củ Chi - Gặp gái Củ Chi - Chỉ Cu anh- Hỏi Củ Chi ?
Trai cố đô đố cô t́m cố đô
Đêm Thủ Đức thức đủ năm canh
Trai Móng Cái, ḍm cái móng, bảo móng cái
Trai Cửu Long, lỏng cu, bảo củ long
Con trai (đèo) Cù Mông, chỉ mồng cu, hỏi... cù mông ?
Ngày uống trà thái đức
Đêm th́ nằm thức đái
Chú phỉnh" tôi rồi "chính phủ" ơi,
"Chiến khu" đông lúa "chú khiên" rồi
"Thi đua" sao cứ "thua đi" măi
"Kháng chiến" lâu rồi "khiến chán" thôi
Cái biệt thự này bư thiệt
Bà xẩm đang bầm xă
Thầy giáo đang tháo giày
Đêm ba mươi thầy giáo tháo giày đi chợ Tết,
Sáng mồng một giáo chức dứt cháo đón xuân sang.
Ngày xưa Trạng Quỳnh nhà ta đă từng bị một câu đối làm cho mất điện toàn fần, câu đối đo do Đoàn Thị Điểm ra là: "Da trắng vỗ b́ bạch". Câu này tuy Trạng Quỳnh không đối được nhưng không hẳn là câu đối khó nhất. Sau này đă có người đối lại là "Rừng sâu mưa lâm thâm". Vế đối này chỉnh về ư nhưng chưa chỉnh về thanh. C̣n câu đối khó nhất của Đoàn Thị Điểm ra là câu này cơ
Lên phố Mía gặp cô hàng mật lấy tay kẹo lại hỏi thăm đường
Xin được đối là:
"Xuống nông TẰM, thấy nàng dệt LỤA mắt buồn TƠ tưởng ngày hoa GẤM