tinibuon
15-06-2009, 06:34 AM
Anh vẫn thầm gọi tên em trong nổi nhớ mong cồn cào,khắc khoải,trong những chiều mưa bay trên phố xưa,nơi vẫn c̣n in dấu kỉ niệm đôi chân ḿnh.vẫn biết rằng t́nh yêu đầu đă trôi vào dĩ văng, đă trở thành kỷ niệm ngày xưa nhức nhối,không bao giờ có thể quay lại mà anh vẫn hoài thương nhớ.Yêu thương ơi, c̣n đâu nữa những lời ngọt ngào say đắm chiều mưa,c̣n đâu nữa vàong tay ai ấm êm đêm trở gió,biết t́m đâu ánh mắt nh́n tôi cho ḷng bồi hồi, thổn thức.Xa goài phải không em vẫn c̣n thương nhớ bóng h́nh xưa.Bởi v́ đâu mà đôi lứa cách xa, để từ nay anh cô đơn lầm lũi đi về trong ḍng lệ đắng cay của mối t́nh đầu.
Em có nhớ không những buổi chiều thu mới đẹp làm sao, bầu trời trong trẻo quá,khí trời lành lạnh mờ hơi sương,không gian được bao bọc bởi nỗi buồn man mác của mù thu và nhẹ nhàng u uẩn của thành phố biển yêu dấu.Ta bên nhau đi trên con đường đong đầy kỉ niệm t́nh yêu,anh lúc nào cũng trầm tĩnh c̣n em th́ huyên thuyên,hết chuyện này đến chuyện khác.Có lần em bảo rằng em thích hoa ti-gôn, tôi đă cốc đầu em nói rằng hoa ti-gôn là tượng trưng cho t́nh yêu tan vỡ, cho trái tim tan nát.Nào khi ấy em có nghĩ nào sâu xa, chỉ thấy mọi thứ xung quanh ḿnh đều đẹp đẽ bởi màu nhuộm hồng của t́nh yêu.
Trái tim ơi hăy để cho cuộc t́nh ngủ yên, hăy để cho những kỉ niệm trôi qua thật nhẹ nhàng,đừng khơi dậy dĩ văng xót xa của nó..Nhặt kỉ niệm gói vào trong những nổi nhớ, đừng yêu thương, đừng giận hờn.Nhưng làm sao ta có thể làm được điều đó,khi con tim ta vẫn c̣n yêu lắm,nhớ lắm cuộc t́nh đầu, khi h́nh bóng người xưa vẫn c̣n ngự trị trong trái tim ta.Tôi vẫn thổn thức gọi tên em trong những đêm dài không ngủ, lần dở từng trang nhật kư t́nh yêu mà kỉ niệm ùa về vây lấy nổi buồn cô đơn mất mát này.
Yêu dấu ơi, sao toi gọi chỉ nghe vọng lại tiếng của chính ḿnh.T́nh yêu đă bay xa nên lời gọi đó đâu có lời đáp lại, nó đă rơi vào khoảng trống của hư vô.Sự thật đă rơ ràng nên tôi đành chấp nhận, hăy xem t́nh yêu ấy như một bức tranh buồn và em như là một ảo ảnh trong đời mà thôi..........
Em có nhớ không những buổi chiều thu mới đẹp làm sao, bầu trời trong trẻo quá,khí trời lành lạnh mờ hơi sương,không gian được bao bọc bởi nỗi buồn man mác của mù thu và nhẹ nhàng u uẩn của thành phố biển yêu dấu.Ta bên nhau đi trên con đường đong đầy kỉ niệm t́nh yêu,anh lúc nào cũng trầm tĩnh c̣n em th́ huyên thuyên,hết chuyện này đến chuyện khác.Có lần em bảo rằng em thích hoa ti-gôn, tôi đă cốc đầu em nói rằng hoa ti-gôn là tượng trưng cho t́nh yêu tan vỡ, cho trái tim tan nát.Nào khi ấy em có nghĩ nào sâu xa, chỉ thấy mọi thứ xung quanh ḿnh đều đẹp đẽ bởi màu nhuộm hồng của t́nh yêu.
Trái tim ơi hăy để cho cuộc t́nh ngủ yên, hăy để cho những kỉ niệm trôi qua thật nhẹ nhàng,đừng khơi dậy dĩ văng xót xa của nó..Nhặt kỉ niệm gói vào trong những nổi nhớ, đừng yêu thương, đừng giận hờn.Nhưng làm sao ta có thể làm được điều đó,khi con tim ta vẫn c̣n yêu lắm,nhớ lắm cuộc t́nh đầu, khi h́nh bóng người xưa vẫn c̣n ngự trị trong trái tim ta.Tôi vẫn thổn thức gọi tên em trong những đêm dài không ngủ, lần dở từng trang nhật kư t́nh yêu mà kỉ niệm ùa về vây lấy nổi buồn cô đơn mất mát này.
Yêu dấu ơi, sao toi gọi chỉ nghe vọng lại tiếng của chính ḿnh.T́nh yêu đă bay xa nên lời gọi đó đâu có lời đáp lại, nó đă rơi vào khoảng trống của hư vô.Sự thật đă rơ ràng nên tôi đành chấp nhận, hăy xem t́nh yêu ấy như một bức tranh buồn và em như là một ảo ảnh trong đời mà thôi..........